Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm
Trong tiết mục này, Ngài Thanh Hải Vô Thượng Sư giải thích tầm quan trọng của một vị Minh Sư tại thế, cũng như luật nhân quả: “Gieo gì, gặt nấy”. Nếu chúng ta thật sự tín thác nơi (Chúa) Giê-su và muốn gặp Ngài, thì chúng ta có thể đến đó. Nhưng chúng ta phải nâng mình lên tới nơi Ngài đang ở. Điều đó chỉ có thể thực hiện được bằng sự kiên trì, thiền định, cầu nguyện và Ân Điển của một vị Minh Sư Tại Thế. Bởi vì một vị Minh Sư, Đấng đang mang nhục thể thì dễ kết nối hơn. Một Đấng đang ở trong nhục thể đồng thời cũng ở trong cõi tâm linh. Nhưng Đấng chỉ ở trong cõi tâm linh thì không thể ở trong nhục thể. Đó là lý do vị Minh Sư Tại Thế quan trọng hơn vị Minh Sư chỉ ở trong cõi tâm linh, bởi vì nếu không, quý vị không thể nhìn thấy Ngài, và cũng không thể tự nâng mình lên tới đẳng cấp của Ngài. Minh Sư, khi trong thân thể vật chất, thì Ngài cũng ở trong cõi tâm linh. Cho nên, Chúa Giê-su, khi còn tại thế, Ngài đã nói gì? “Ta và Cha Ta là một”. Ngài sống trên Địa Cầu, mang thân thể vật chất, phải ăn uống, đi lại như bất kỳ người phàm nào khác. Nhưng Ngài nói: “Ta và Cha Ta là một”. Ngài không nói dối; Ngài nói sự thật. Bởi vì Ngài ở trong nhục thể mà cũng ở trong cõi tâm linh. Ngài có cả hai công cụ để giúp con người về mặt thể chất, và cũng giúp về mặt linh hồn. Đức Phật cũng vậy. Khi còn trong nhục thể, Ngài cũng có thể hóa hiện để đi lên Thiên Đàng. Ngài đưa đệ tử của mình đến nhiều cõi Thiên Đàng khác nhau. Nếu đọc nhiều kinh Phật, chúng ta sẽ thấy nhiều Thiên Đàng, nhiều Cõi Phật khác nhau được miêu tả trong đó. Điều này là nhờ Lực Lượng của Đức Phật; Ngài có thể cùng lúc hóa hiện ở nhiều nơi – trên trần gian, dưới địa ngục, trên Thiên Đàng, trên Cõi Phật, trên Thiên Quốc v.v. Cho nên cùng một lúc, Ngài dạy đệ tử ở nhiều nơi và thuộc nhiều đẳng cấp khác nhau, đồng thời Ngài cũng đưa những người khác nhau đến các cõi Thiên Đàng khác nhau. Đó là Lực Lượng của một vị Minh Sư Tại Thế. Một Minh Sư Tại Thế phải có Lực Lượng này. Nếu không, vị đó không phải là Minh Sư Tại Thế. Vì vậy, Chúa Giê-su không chỉ sống ở trong nhục thể. Sau khi qua đời, Ngài phục sinh và bay lên Thiên Đàng, nhưng đó không phải thân thể vật chất thật của Ngài. Đó là thân ánh sáng, linh thể. Thánh Kinh quá ngắn. Thể nghiệm được ghi lại quá ít, quá hiếm. Vì vậy mà chúng ta không thể hiểu rõ là có sự tương đồng giữa thể nghiệm của tín đồ Thiên Chúa giáo và thể nghiệm của tín đồ Phật giáo. Nhưng theo những gì tôi hiểu qua thể nghiệm của chính mình, thì tôi biết là Chúa Giê-su có cùng Lực Lượng như Đức Phật – Ngài có thể xuất hiện ở bất kỳ nơi nào, bất kỳ thời điểm nào. Nói cách khác, Ngài đã chứng quả vị Phật. “Ki-tô” chỉ là danh hiệu Phật trong tiếng Do Thái; còn “Phật” chỉ là danh hiệu Ki-tô trong tiếng Phạn. Danh từ này có nghĩa là Người Khai Ngộ, vị Thánh Khai Ngộ, một vị Minh Sư Tại Thế – Hiện Thân của Chân Lý, Ánh Sáng và Sự Cứu Rỗi. Một khi đạt đến đẳng cấp quả vị Phật hay là quả vị Ki-tô, quý vị có thể cứu bao nhiêu người tìm đến mình cũng được. Bất kỳ ai đến cầu xin giúp đỡ, quý vị đều có thể giúp họ. Kho tàng của quý vị là vô tận. Khó khăn duy nhất là không có nhiều người sẽ tìm đến quý vị – không phải cả thế giới. Bởi vì phần lớn con người đều bị sự vô minh và hiểu lầm của họ che lấp về một vị Phật phải như thế nào, một vị thần phải ra sao. Quá nhiều ảo tưởng, quá nhiều giáo điều và tín điều nên khiến con người xa rời một Hiện Thân của Chân Lý đang sống tại thế. Nếu là Phật tử, thì quý vị dính mắc vô Phật giáo. Và quý vị luôn cầu nguyện với Phật gỗ, hy vọng được cứu rỗi sau khi qua đời. Nếu thật sự thành tâm, thì quý vị sẽ được cứu, chắc chắn được cứu. Nếu thật lòng trì niệm danh hiệu Đức Phật A Di Đà, thì sự vô cùng thuần khiết phát ra từ tâm quý vị sẽ làm cho Linh Thể của Ngài cảm động, và Ngài sẽ đưa quý vị đến giải thoát sau khi quý vị qua đời – chắc chắn là được giải thoát – thậm chí ngay trong kiếp này. Nhưng rất hiếm khi con người có thể tự mình thanh tịnh hóa bản thân đến mức độ đó. Vì vậy, chư Phật, Chúa Ki-tô hay các vị Thánh phải liên tục hiện thân trở lại thế giới này trong thân thể vật chất để con người có thể kết nối trực tiếp với các Ngài và được các Ngài giúp trở về Nhà. Đó là lý do mà chúng ta thấy trong nhiều thời đại khác nhau, Đức Phật đến, Chúa Ki-tô đến, Đức Tiên Tri Mô-ha-mét Bình An Ở Cùng Ngài đến v.v. – chúng ta gọi những vị đó là Tiên Tri hay Sứ Giả của Thượng Đế. Các Ngài thật sự là Sứ Giả của Thượng Đế. Các Ngài câu thông với Thượng Đế trên Thiên Đàng và đồng thời cũng có kết nối với thế giới này. Cũng giống như quý vị là chủ của một công ty lớn, có văn phòng ở khắp nơi và có đại diện ở khắp nơi. Những người đại diện đó có thể giải quyết vấn đề của khách hàng khi họ tìm đến công ty của quý vị. Nếu quý vị không có đại diện tại Úc, chẳng hạn, thì người dân [Úc] sẽ rất khó để biết là quý vị có công ty ở Đức hay ở Mỹ, để biết công ty của quý vị có bán sản phẩm gì ở Mỹ. Có rất nhiều vấn đề nhỏ và những chi tiết nhỏ cần phải có sự liên hệ trực tiếp để giải quyết. Vì vậy, các Sứ Giả của Thượng Đế, hay gọi là các vị Thánh Khai Ngộ chính là Đại Diện của Thượng Đế. Khi kết nối với các Ngài, khi đến thời điểm, chúng ta sẽ câu thông được với Thượng Đế. Đó là một đường dây trực tiếp. Cho nên khi được khai ngộ, chúng ta tạo ra một Thiên Đàng mới. Và khi làm những điều xấu xa hay tội lỗi, chúng ta tạo ra một địa ngục mới. Đừng nghĩ rằng địa ngục đã có sẵn ở đó và chờ quý vị sa vào đó. Không, chính chúng ta tạo ra nó. Thiên Đàng và địa ngục đều là sản phẩm do chúng ta tạo nên. Để tôi kể một truyện trong thần thoại Ấn Độ. Có một người đàn ông rất giàu có, và ông qua đời. Ông qua đời và sống trong một cung điện rất đẹp trên Thiên Đàng. Ông sống ở đó, không vấn đề gì. Mọi thứ đều tuyệt vời; ông có một cung điện bằng vàng. Nhưng sau nhiều ngày sống ở đó, ông không thấy ai xung quanh mình cả. Không một ai. Ông đi rất xa và cứ hỏi một Thiên thần: “Chuyện gì xảy ra với cung điện của tôi vậy? Tôi không có người hầu, không có ai bên cạnh, không có họ hàng, không gì hết; không có ai thương yêu tôi. Tại sao vậy?” Thiên thần trả lời: “Bởi vì khi còn ở trần gian, ông không thương yêu ai cả. Ông đối xử không tốt với người hầu của mình, nên ở đây ông không thể có họ”. Đúng vậy. Người đàn ông rất đau khổ, quay về cung điện và suy ngẫm về điều đó. Ông nói: “Nếu được sống lại lần nữa, tôi sẽ thương yêu mọi người để thu hút nhiều người đến với mình, nếu không thì bây giờ tôi quá cô đơn”. Nên ông suy nghĩ. Trong lúc suy nghĩ, ông cảm thấy đói. Ông cứ tìm đồ ăn trong kho chứa nhưng không có gì cả, ngay cả một miếng bánh mì khô hay bánh chapati cũng không có. Chapati – bánh mì của người Ấn Độ. Ông ngồi đó và nghĩ: “Mình đói quá”. Rồi ông lại tiếp tục cầu với Thiên thần. Ông nói: “Xin đến đây. Bây giờ tôi không đến gặp ngài được. Tôi đói quá; tôi không nhấc bước được. Xin ngài đến gặp tôi. Tôi có vài câu hỏi”. Thiên thần vì lòng từ bi nên đến gặp ông. Ông hỏi Thiên thần: “Đã xảy ra chuyện gì vậy? Tại sao tôi không có đồ ăn? Tôi tưởng trên Thiên Đàng phải có rất nhiều thức ăn chứ. Tại sao đến đây tôi lại bị đói?” Thiên thần trả lời: “Đó đều là do ông tạo ra. Khi còn ở dưới trần gian, ông không cho ai gì cả. Những người đói khát đến với ông, ông không cho họ thức ăn và cũng không cho họ trú ngụ. Cho nên bây giờ ông nhận lại đúng những gì ông đã tạo ra. Ông phải tạo ra nó thì mới có được nó ở đây”. Người đàn ông hiểu ra phần nào. Ông nói: “Đó chính là điều tôi nhận được, ờ, tôi đoán đó là luật nhân quả”. Ông cũng không có gì để uống, và ông hiểu rằng đó cũng là nhân quả - lúc sống ông không gieo gì, thì sau khi chết ông cũng không gặt được gì. “Gieo gì gặt nấy”. Quá đau khổ nên ông cầu nguyện với Thượng Đế: Ông nói: “Xin cho con thêm thời gian để sống, ít nhất là hai tuần, để con có thể tạo cho con một môi trường tốt đẹp hơn, để con có thể có thứ gì đó để ăn và uống”. Nhờ lòng thành đó, Thượng Đế cho ông thêm hai tuần để sống. Trong hai tuần ấy, ông cho nhiều người đồ ăn, thức uống và tình thương. Vì thế khi trở lại cung điện đó, ông được rất nhiều người thương yêu, phục vụ, cùng với đầy đủ đồ ăn thức uống. Nhưng đó chỉ là một câu truyện nhỏ. Để tạo ra các cõi Thiên Đàng vô biên, nghĩa là Thiên Đàng vĩnh hằng, chúng ta cần rất nhiều phẩm hạnh và sự kiên trì hơn nữa. Có lẽ quý vị sẽ nói: “Tôi chỉ có một đời này. Làm sao tôi tạo được Thiên Đàng vô biên cho mình?” Vậy thì hãy tìm đến một người đã tạo dựng được Thiên Đàng vô biên ấy, rồi quý vị đi cùng Ngài đến Thiên Đàng đó và ở lại đó. Nhưng theo Phật giáo, chúng ta sống đời đời kiếp kiếp; không chỉ có một kiếp sống này. Vì vậy có thể là chúng ta đã tích lũy đủ công đức để được sống trong một Thiên Đàng vô biên, như cõi của Đức Phật A Di Đà, cõi do chính Ngài tạo ra. Kinh điển cũng nói vậy, và đó là sự thật. Đó là lý do khi vị Phật Tại Thế xuất hiện trên trần gian, thì mọi người đều đến với Ngài để nương tựa nơi Ngài. Bởi vì họ không đủ tự tin là họ có thể tự tạo cho mình Thiên Đàng. Tuy nhiên, Đức Phật hay Minh Sư đều nói với họ: “Hãy nhìn xem! Các con là Thiên Đàng của mình. Các con có thể tạo ra Thiên Đàng bằng kỷ luật này quy tắc nọ, bằng phẩm hạnh này đức tính nọ, cùng với sự tu hành”. Bởi vì Ân Điển của Thượng Đế hay Lòng Từ Bi của Đức Phật là vô lượng vô biên. Nếu quay về nương tựa nơi các Ngài, chúng ta sẽ nhận được ân điển đó. Thượng Đế Tánh hay Phật Tánh là thứ mà chúng ta có sẵn bên trong. Đó là lực lượng vô biên được ban cho riêng con người. Chúng ta có thể khám phá lực lượng vô biên ấy và tạo ra bất cứ điều gì mình muốn. Và hãy quên địa ngục đi. Nếu chúng ta không tạo ra địa ngục, thì sẽ không có địa ngục. Nhưng để làm được điều đó, chúng ta phải sống theo sự hướng dẫn của Minh Sư, không tạo thêm địa ngục cho mình, mà phải tạo ra Thiên Đàng. Nếu không thì tất cả địa ngục trống đó đang chờ chúng ta đến sao? và tất cả Thiên Đàng trống đó đang chờ chúng ta đến sao? Điều này không đúng. Chính chúng ta tạo ra hai nơi đó. Tôi xin dừng ở đây. Nếu có câu hỏi, xin quý vị cứ nêu ra. Quý vị có thể viết hoặc hỏi trực tiếp. Được rồi. (Tôi đến trễ nên không biết Ngài đã trả lời câu này chưa. Nhưng tôi cũng xin có câu hỏi. Ngài có biết về pháp thiền Sant Mat hay Surat Shabd Yoga không?) Có, tôi biết. (So với những gì Ngài giảng dạy thì có gì khác hay giống không? Và Ngài có cảm nghĩ gì về pháp thiền đó?) Có lẽ là giống nhau. Chỉ là trong các bài giảng của tôi, thì phần kiến thức và phần giải thích được mở rộng hơn. (Vậy có phải là Ngài đang nói là Ngài dạy cùng một pháp môn không?) Tôi nghĩ là như vậy. (Vậy trong sách của Ngài có giải thích thêm về pháp đó để tôi có thể đạt được không?) À, không có. Trong sách không có giải thích pháp tu. Bởi vì Pháp Môn Quán Âm không thể giải thích bằng lời, chỉ có thể truyền trong im lặng. Những điều tôi giải thích chỉ là một dạng triết lý mà thôi. (Vậy pháp thiền của Ngài có liên quan đến Ánh Sáng (Thiên Đàng) nội tại và Âm Thanh (Thiên Đàng) nội tại? Đúng vậy. (Vâng, cảm ơn Ngài.) Photo Caption: “Chỉ Cần Tìm Bậc Minh Triết, Không Cần Leo Con Đường Gian Nan Để Đạt Khai Ngộ!”











