Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm
Trong tiết mục này, Ngài Thanh Hải Vô Thượng Sư giải thích rằng cả Chúa Giê-su Ki-tô (trường chay) và Đức Phật (thuần chay) đều là những vị Minh Sư truyền dạy về sự khai ngộ, với cốt lõi giáo pháp là như nhau. Tuy nhiên, do những hoàn cảnh khác nhau, bao gồm việc Đức Phật có thời gian giảng dạy dài hơn và những ghi chép về thể nghiệm của các đệ tử Ngài, nên Phật giáo đã lưu lại một kho tàng giáo lý phong phú hơn so với Thiên Chúa giáo.(Bây giờ, tôi xin trân trọng giới thiệu đến quý vị Ngài Thanh Hải Vô Thượng Sư. Xin cảm ơn Sư Phụ Thanh Hải.)Chúng tôi chưa bao giờ có một lượng khán giả “đông” như ở Mỹ này. Quả thật rất, rất ít người. Chúng tôi chưa từng quen với kiểu khán giả thưa thớt như thế này. Dù sao thì cũng xin chào mừng quý vị, và chúng ta sẽ cùng làm nên buổi hôm nay. Có ít người tham dự cũng không quan trọng. Bài giảng vẫn sẽ tiếp tục, và sau ngày hôm nay sẽ có nhiều người được lợi ích. Một số bài giảng của tôi được in ra thành sách khai thị có khi là chỉ nói với năm hay sáu đệ tử thân cận thôi, không phải trước số đông người, nhưng sau đó cũng mang lại lợi ích cho rất nhiều người. Vì vậy, quý vị chỉ là cái cớ để cho tôi nói đôi điều thôi.Một số bài giảng của tôi được in thành sách thật ra không dành cho số đông, mà chỉ dành cho một số người gọi là đệ tử của tôi, nếu tôi có thể gọi họ là đệ tử. Tôi không biết còn tên nào khác để gọi những người này. Bạn tôi, hay người cộng sự của tôi. Trong ngôn ngữ loài người có rất nhiều thuật ngữ để gọi nhiều thứ khác nhau. Tôi cảm thấy ngại khi gọi họ là đệ tử, nhưng tôi cũng không biết còn tên gọi nào khác hay không. Những người được gọi là đệ tử này đã ghi chép lại tất cả các bài giảng vốn chỉ dành riêng cho họ – dành cho những tâm trí đã phát triển hơn – rồi họ ghi chép lại và đưa ra công chúng. Nhiều lúc điều đó cũng gây cho tôi khá nhiều xáo trộn và rắc rối. Bởi vì đôi lúc có những điều mình có thể nói với người này, nhưng không thể nói với người kia. Ví dụ như những điều mà bác sĩ Mai vừa trình bày với quý vị, thật ra là vốn chỉ dành riêng cho ông thôi, tại vì chính ông là người đã hỏi những câu đó. Nhưng thôi, vì ông đã nói ra với quý vị rồi, nên tôi cũng sẽ nói theo đó. Tôi sẽ cố gắng giải thích rõ thêm.Quý vị thấy đó, đây là loại câu hỏi mang tính cá nhân, chẳng hạn như mối liên hệ giữa các tôn giáo là gì? Và tất cả những lời dạy của các vị Minh Sư thời xưa thật sự có ý nghĩa gì? Nhưng thật ra thì ai cũng nên suy ngẫm về những câu hỏi này, không chỉ riêng Bác sĩ Nguyễn hay tôi, hoặc chỉ một nhóm nhỏ người nào đó. Nhưng bởi vì những chủ đề hay câu hỏi này quá dễ gây tranh cãi, nên nhiều lúc tôi ngần ngại đưa ra thảo luận trước công chúng, và chỉ nói với những ai thật sự quan tâm đến những điều này mà thôi. Vì vậy, phần lớn khi tôi gặp khán giả Thiên Chúa giáo, tôi chỉ nói về Thiên Chúa giáo và dùng thuật ngữ của Thiên Chúa giáo. Còn khi tôi nói chuyện với nhóm người Âu Lạc (Việt Nam), người Hoa hay những nhóm tương tự, thì tôi thường chỉ nói về Phật giáo. Dĩ nhiên là nếu tôi gặp một nhóm theo Ấn giáo, thì tôi sẽ nói theo Ấn giáo.Vậy có lẽ tôi nên hỏi quý vị, hôm nay quý vị muốn nghe điều gì? Muốn nghe điều gì đặc biệt không? (Dạ, khai ngộ.) Khai ngộ à? Thật ra quý vị không thể ‘nghe’ về khai ngộ, mà phải tự mình trải nghiệm [nó]. Cần chút thời gian để làm ấm bầu không khí lên. Nên xin quý vị kiên nhẫn. Ngoài ra, xin đừng rời đi giữa chừng khi buổi giảng chưa kết thúc, để quý vị không mang theo chỉ một nửa ấn tượng thôi. Rồi sau đó bám vào vài câu cuối cùng và có ấn tượng sai lầm về người thuyết giảng. Khi lắng nghe điều gì, chúng ta nên nghe trọn vẹn, rồi sau đó mới có thể hiểu được toàn bộ ý nghĩa của bài giảng. Tôi thấy có một số người đôi khi chỉ nghe một, hai câu mà những câu đó nghe có vẻ rất chạm tự ái, rồi họ nói: “Đủ rồi. Tôi không thích”. Rồi họ bỏ đi mà không hiểu những gì sẽ được nói tiếp theo sau đó.Bây giờ, xin mời. (Trong quyển The Razor’s Edge có vài tư tưởng nói rằng trở thành một vị thánh trên núi thì rất dễ, nhưng thật ra tác phẩm đó không giải thích rõ điều này. Ngài nghĩ môi trường sống quan trọng đến mức nào…) Đúng vậy. (Trong đời sống tu hành?)Tôi hiểu. Quý vị đã nghe học trò của tôi nói rồi. Họ là kỹ sư, hoặc có người là bác sĩ, y sĩ, công nhân, tài xế taxi, hay thuộc nhiều tầng lớp xã hội khác nhau. Và họ vẫn làm việc trong cuộc sống hằng ngày đồng thời tu hành. Còn đối với tôi, tôi từng là một nữ tu và tận hưởng đời sống du phương trong một thời gian rất ngắn. Số phận của tôi không phải để được an nhàn tận hưởng đời sống tu hành lâu dài trên núi hay trong tu viện. Cho nên quý vị thấy tôi bây giờ đây, tôi hòa mình với đủ mọi tầng lớp con người và sống một cuộc đời rất năng động. Tôi đã đi qua nhiều quốc gia, nói chuyện với rất nhiều người, và mỗi ngày đều tiếp xúc với những con người khác nhau.Đôi khi mình cũng cần núi non, chỉ để làm tươi tỉnh lại tinh thần, làm khỏe khoắn lại thân thể, thu nạp lại năng lượng, rồi sau đó lại phải đi ra ngoài và lại cho đi. Vì vậy, xuất gia hay không xuất gia cũng đều như nhau thôi. Nếu là người tại gia, đôi khi chúng ta nên lên núi, vào tu viện, hoặc đến nơi ở của Minh Sư để thực hành sự tĩnh lặng, tâm trí bình an đặng mà khôi phục lại năng lượng cho chính mình, nhưng sau đó chúng ta cũng không nên ở mãi tại đó. Vì thế không có gì khác biệt cả.Bây giờ hãy để tôi nói với quý vị điều mà tôi muốn chia sẻ. Hôm nay điều tôi muốn nói với quý vị là: “Sự khác biệt giữa Phật giáo và Thiên Chúa giáo là gì?”Ở bất cứ nơi nào tôi đến, tôi đều nói với mọi người rằng: “Không có sự khác biệt giữa Phật giáo và Thiên Chúa giáo”. Về căn bản là không có, nhưng cũng có một chút khác biệt. Về căn bản, khi (Chúa) Giê-su và Đức Phật nói về sự khai ngộ, thì không có gì khác nhau cả. Nhưng nếu đọc Kinh Phật, quý vị sẽ thấy có rất nhiều điều khác nhau. Phật giáo để lại một kho tàng phong phú hơn. Chỉ vậy thôi.Nếu (Chúa) Giê-su Ki-tô được sống lâu hơn thay vì chỉ ba năm rưỡi, có lẽ Ngài đã nói cho chúng ta biết về nhiều cái gọi là Cõi Giới Hiện Hữu – nhiều đẳng cấp chứng ngộ giống như Đức Phật đã nói. Vì vậy đó là sự khác biệt giữa Thiên Chúa giáo và Phật giáo. Thiên Chúa giáo chỉ có một quyển Thánh Kinh, nhưng tôi không nói rằng trong Thiên Chúa giáo không có sự tinh túy. Sự tinh túy rất tuyệt vời, và mọi thứ đều có đủ trong đó. Có điều là tại sao có người thích nghiên cứu Phật giáo, bởi vì kinh Phật rất bao la – có kể rất nhiều thể nghiệm nội tại và sự khai ngộ thâm sâu mà Chúa Giê-su không có thời gian để đề cập đến.Cho nên nhiều người hiểu lầm và nghĩ rằng (Chúa) Giê-su không đạt đến đẳng cấp chứng ngộ cao như Đức Phật. Bởi vì Đức Phật đã đi qua nhiều đẳng cấp tâm thức khác nhau, do đó Ngài thể nghiệm nhiều điều gọi là Cõi Giới Bên Trong. Rồi Ngài kể lại cho đệ tử nghe. Cũng có một số đệ tử của Đức Phật đã đi đến các Cõi Giới đó rồi ghi chép lại. Vì thế chúng ta có một kho tàng kinh Phật vô cùng phong phú, trong khi ở Thiên Chúa giáo, do sự bắt bớ tràn lan thời bấy giờ, cũng như cuộc đời quá ngắn ngủi của (Chúa) Giê-su, nên chúng ta không có nhiều ghi chép về sự chứng ngộ của các đệ tử Ngài cũng như của chính vị Minh Sư.Bây giờ, tôi sẽ nói về một Bộ kinh Phật giáo, miêu tả một trong những thể nghiệm nội tại của các đệ tử Đức Phật. Bộ kinh này gọi là “Kinh A Di Đà Phật”.Kinh A Di Đà Phật. “Kinh” có nghĩa là “kinh điển”. Trong bộ kinh Phật giáo đó có miêu tả thể nghiệm của một trong những đệ tử của Đức Phật. Người đệ tử đó là hoàng hậu Ấn Độ, nhưng bà bị giam vào ngục. Khi ở trong ngục tù, bà vô cùng khao khát được gặp Sư Phụ của mình, đó chính là Đức Phật – Phật Thích Ca Mâu Ni của Ấn Độ. Khi lòng khao khát của bà trở nên mãnh liệt, vị Sư Phụ đã hiện ra trước mặt bà. Ngài hiện ra không phải bằng thân thể vật chất, mà bằng thân ánh sáng, điều mà chúng ta gọi là quang thân hay hóa thân.Hóa thân. Bất kỳ vị Minh Sư nào đạt đến đẳng cấp chứng ngộ rất cao đều có thể hóa hiện nhiều thân thể cùng một lúc xuất hiện trước các đệ tử của Ngài ở nhiều nơi khác nhau.Photo Caption: “Tình Thương Chân Thật Có Thể Vượt Lên Trên Mọi Chướng Ngại Phàm Trần”











